Văn mẫu: Bài văn tả cơn mưa mùa đông

14/02/2020

Trong những ngày cuối đông lạnh lẽo, một cơn mưa rả rích rơi trên những tán cây ngoài cửa sổ, mang theo cái lạnh gần kề của một buổi chiều chớm xuân yên ả.

Cơn mưa đã kéo dài suốt một ngày. Những hạt mưa đập vào mái hiên theo từng nhịp liên tục, đọng lại trên lan can thành những hạt ngọc trong suốt lấp lánh, rồi phút chốc rơi xuống vỡ tan trên nền đất ẩm ướt. Mưa tinh nghịch như những đứa trẻ con chưa lớn. Chúng nô đùa, đuổi bắt nhau trên mái nhà, lăn dài trên những chiếc yên xe của người qua đường và bày trò chơi trốn tìm với nhau trong những chiếc lá bàng khô. Ngoài vườn, những khóm hoa hồng đỏ và trắng của bố còn đang e ấp trước sự xuất hiện bất ngờ của một cơn mưa lạnh. Những cánh hoa hồng mỏng nhẹ rung rinh dưới những hạt mưa nghịch ngợm, như một cái run rẩy thật khẽ của người thiếu nữ đẹp trước cơn gió buốt trời đông.

Bài văn tả cơn mưa

Tiếng mưa rơi ngày càng nặng dần. Ánh sáng của những chiếc đèn đường chiếu qua làn mưa dày, tạo ra một quầng sáng màu vàng ấm áp. Những người công nhân tan làm sau một ngày làm việc vất vả, đôi tay trần ướt mưa đỏ bừng lên vì lạnh. Nước mưa đọng lại trên chiếc áo mưa tối màu, rồi chảy xuống mặt đường nhựa thành từng hàng. Qua ô cửa sổ nhỏ tầng hai, có thể dễ dàng nhìn thấy bóng lưng gầy gò của cô bán bánh đúc nóng lầm lũi đạp xe dưới làn mưa bụi dày đặc. Tiếng dây xích của chiếc xe đạp cũ hoà lẫn với tiếng mưa rơi tí tách trên những tán lá bàng xơ xác. Ai cũng hối hả trở về với căn nhà ấm áp của mình, cùng nhau ăn một bữa cơm nóng thật ngon và cất những chiếc áo phơi ngoài ban công vào phòng cho khỏi ướt mưa.

Ngoài trời, những hạt mưa dường như cũng bắt đầu cảm thấy thấm mệt. Chúng nặng nề lăn trên nền đất, tụ lại thành từng vũng nhỏ, để rồi chờ một ngày nắng lên, chúng lại bắt đầu một hành trình phiêu lưu mới. Mưa không cảm thấy sợ hãi trước bầu trời rộng lớn này, chúng háo hức khám phá mọi thứ: chúng đọng lại trên mình của một con sâu róm, lăn dài trên vành tóc mai của người qua đường, ôm lấy ngón tay trần của cô công nhân dọn vệ sinh và trốn tìm trong những vòm lá rậm rạp.

Những cơn mưa mang một vẻ đẹp rất khác với nắng ấm. Chúng gợi nhắc về một mái nhà ấm cúng dưới làn mưa lạnh, cùng nụ cười giòn tan của lũ trẻ thơ ngày còn bé vẫn thường cởi truồng tắm mưa.

Mưa gột rửa lớp bụi bặm còn bám trên cành lá, làm dịu đi không khí nóng bức trưa hè hay khô lạnh trời đông. Mưa lăn dài trên chiếc ô nhiều màu xinh xắn, làm ánh lên nụ cười rạng rỡ của những cô gái mới tan trường, với tà áo dài trắng bay bay trong gió.

Thế nhưng mưa cũng có nhiều lúc trở tính trở nết. Vào những lúc như vậy, chúng kéo theo gió mạnh và sấm chớp. Trong cơn mưa lớn, hàng cây bằng lăng mới trồng hai bên dọc đường oằn mình lên theo chiều gió lớn. Gió cuốn bay những tấm bạt ni lông che hàng của những người bán nước gần đó, làm chao đảo chiếc xe đạp đỗ vội bên vệ đường. Mưa. Gió. Sấm chớp.

Từng tia chớp vạch lên trên bầu trời những vệt sáng xanh trắng. Chúng tạo thành những nhánh nhỏ, chớp lên rồi nhanh chóng biến mất. Có tiếng đứa trẻ nhà bên khóc lớn vì sợ hãi và giọng hát ru trầm ấm của người bà hoà lẫn trong tiếng sấm đùng đoàng.

Những cánh chim vội vã bay về tổ và lũ côn trùng chao đảo tìm nơi trú ẩn. Đàn kiến đen vẫn đang tiếp tục cuộc hành trình của mình giữa trời mưa bão, trong những khe đất nhỏ, khô ráo dưới gốc cây bàng lâu năm. Không khí bốc lên mùi ẩm của đất, một mùi hương rất đặc trưng của những cơn mưa.

Không giống như mưa rào mùa hạ, đến nhanh và đi cũng rất nhanh, cơn mưa trong những ngày chớm xuân như thế này thường rả rích, kéo dài rất lâu. Mùa đông đã rét, một cơn mưa ghé qua càng thêm lạnh buốt. Bởi vậy mà mưa thường gợi nhắc rất nhiều đến những kỉ niệm trong quá khứ, khiến con người ta có thời gian để hồi tưởng, suy ngẫm về những điều đã trải qua. Cơn mưa gợi nhắc về những buổi chiều mưa rào mùa hạ, cô bé nhà bên chống tay bên bệ cửa sổ, ngước nhìn lên bầu trời trắng xoá một màn mưa. Cơn mưa gợi nhắc về những buổi sáng mưa bụi ngày xuân,cùng mẹ đi dạo chợ Tết, nhìn dòng người háo hức sắm sửa đồ dùng, tiếng lũ trẻ con đòi mẹ mua bóng bay náo nhiệt cả con đường. Khi ấy, mưa xuân bay bay trên mái tóc đen của cô gái mặc áo dài tân thời đi chụp ảnh ngày xuân, đọng lại trên những cành đào phai sắc thắm. Mưa cũng gợi nhắc ta về những buổi tựu trường mùa thu ngày còn thơ bé. Mẹ dắt tay con đứng trước cửa lớp học, lau nhẹ đi những hạt mưa làm ướt má con gái, âu yếm nhìn con bước vào chỗ ngồi, ê a đánh vần những bài tập đọc đầu tiên. Những hạt mưa tinh nghịch nhảy nhót bên cửa sổ lớp học, cùng mẹ chứng kiến sự trưởng thành của con.

Cơn mưa cũng có một hành trình trưởng thành riêng, giống như con người. Trước cơn mưa, chúng chỉ là những đứa trẻ chưa chào đời, cần được bao bọc, chở che. Những đám mây tụ lại trên bầu trời vốn trong xanh, che lấp đi ánh nắng mặt trời. Chúng gọi gió đến, gió thổi xào xạc qua những tán cây xơ xác. Đất vườn bốc lên mùi ẩm ướt, báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Đàn kiến đi thành từng hàng, cần mẫn di chuyển thức ăn, ấu trùng về nơi khô ráo hơn. Tiếng chim gọi bầy, vỗ cánh rủ nhau trở về tổ, bảo vệ đàn chim non mới chào đời.

Trước cơn mưa, những hạt mưa vẫn còn e ấp, lạ lẫm trước thế giới này. Chúng nép mình lặng lẽ đằng sau những đám mây, đưa con mắt rụt rè nhìn ra bầu trời cao rộng, nhìn những cánh chim mạnh mẽ trên bầu trời, nhìn cuộc sống con người bận rộn, tấp nập, nhìn những dòng sông lớn, lớn thật lớn- những thứ mà từ trước đến nay chúng chưa từng được khám phá. Để rồi, chúng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, lo lắng trước hành trình sắp tới của mình. Hạt mưa nhỏ muốn quay trở lại vòng tay bao bọc của đám mây.

Nhưng cuối cùng, chúng đã làm được. Chúng lao tới từ bầu trời cao, hoà mình vào cơn gió, bay nhảy trên không trung và ngắm nhìn cuộc sống tươi đẹp này. Vào khoảnh khắc này, mưa giống như những cô gái, chàng trai mới lớn tò mò mọi điều về thế giới. Chúng thắc mắc rằng tại sao ai nhìn thấy mưa cũng đều phải vội vã đi thật nhanh, tại sao chúng không giống như những bông hồng nở rộ ngoài vườn, như ngọn bàng xanh non, tại sao ai cũng đẹp đẽ đến thế. Chúng nấp mình sau những tán cây rậm rạp, nằm trên những chiếc yên xe đạp đã cũ, không ngừng quan sát, tìm hiểu về thế giới mới này. 

Để rồi, những hạt mưa nghịch ngợm nô đùa trên mái hiên, trượt dài trên ô cửa kính, tò mò ngắm nhìn một cô bé nào đó đang ê a đánh vần bên bàn học. 

Bài văn tả cơn mưa

 Sáng hôm sau tỉnh dậy trong chăn ấm, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa đã tạnh rồi. Cơn mưa qua đi, để lại không khí trong lành, yên ả, thoang thoảng hương cỏ thơm mát vương trên đầu cánh mũi. Những tia nắng hiếm hoi của mùa đông nhảy nhót trên kẽ lá bàng, chiếu lên những vũng nước mưa còn đọng lại trên nền đất, lấp lánh rực rỡ. Cơn mưa qua đi, lũ chim lại bắt đầu rời khỏi tổ. Chúng ríu rít gọi nhau đi kiếm ăn sau một trận mưa dài. Con mèo mập ú nhà hàng xóm lười biếng nằm trên chiếc ghế bành ngoài sân vườn, đôi mắt chăm chú quan sát những chú ong đậu trên nụ hoa ngậm nước lóng lánh, như một vị vua đang tuần tra lãnh thổ của mình. 

Mặt đường trở nên trơn trượt hơn sau cơn mưa. Những đứa bé được bà dắt tay đi học cẩn thận tránh những vũng nước mưa ướt, tung tăng phe phẩy hai bím tóc, miệng hát ngân nga vài âm điệu không thành lời. Đám mây lớn trên bầu trời bắt đầu tản dần đi. Bầu trời lại trở nên trong xanh và rực rỡ. 

Cơn mưa cuối đông, chớm xuân mang một hương vị, một cảm giác vô cùng mới lạ so với những cơn mưa thông thường khác. Thoảng qua, chúng mang cái rét buốt, lạnh lẽo đặc trưng của những ngày trời đông. Hạt mưa lạnh chui vào trong chiếc áo len của người qua đường hay nhẹ nhàng chạm lên đôi má đỏ hồng của người thiếu nữ. Mưa làm cho mùa đông càng thêm lạnh. Vào những ngày trời mưa như thế này, người ta chỉ muốn ở lì trong căn nhà ấm áp của mình, pha một tách trà nóng rồi nhâm nhi vài chiếc bánh nướng tự làm, mưa lạnh khiến cho một giấc ngủ ngắn giữa trưa càng sâu hơn. 

Thế nhưng, cơn mưa chớm xuân còn mang sức sống đặc biệt của mùa xuân- mùa của vạn vật đua nhau nảy nở. Chúng mang theo hơi ẩm cho những ngày mùa đông khô ráo, chúng đánh thức mầm non ngủ say ở sâu dưới lòng đất, để chuẩn bị đâm chồi nảy lộc, khoe sắc cho một mùa xuân tươi đẹp mới. Chúng lên tiếng báo hiệu cho đất trời vào thời điểm giao mùa về một sự chuyển giao sắp đến giữa hai mùa: mùa đông và mùa xuân. 

Những cơn mưa cuối đông ghé đến là khi cái Tết đoàn tụ đang gần kề. Nó nhắc nhở con người nhanh tay hoàn thành công việc, chuẩn bị sắm sửa cho ngày vui sum họp với gia đình. 

Hạt mưa tắm mát cho những nụ hoa e ấp, những chồi non xanh ngọc, chờ đợi một ngày bung nở rực rỡ. Trên khắp các cánh đồng, người nông dân đi gieo mạ, thăm lúa và ngóng trông một cơn mưa cuối đông đem đến sức sống cho ruộng đồng của mình. Ngoài vườn, những hoa hồng, hoa thược dược, hoa tóc tiên... đang cùng chờ đón một mùa xuân mới lại về để thi nhau khoe sắc. 

Những cơn mưa chớm xuân còn đẹp cả trong những bài hát của mẹ, của bà, trong hương xuân thoang thoảng của đất trời. 

Có lẽ chính bởi vì điều đó, mà mỗi khi mưa xuân bắt đầu về, lòng người lại rạo rực, háo hức chờ đón một sự chuyển giao kỳ diệu của thiên nhiên. Những cơn mưa cuối đông không thoải mái như những cơn mưa mùa hạ, nhưng nó lại mang một cảm giác dịu dàng, một sức sống rất riêng biệt. Đó là lý do vì sao tôi lại yêu những cơn mưa chớm xuân đến như vậy. 

>> Tham khảo ngay: